• Hotline: 091.877.5522
  • skcd.baodientu@gmail.com

Bình minh đến với những đứa trẻ "đặc biệt"

"Chỉ khi tình yêu thương xuất phát từ tấm lòng, mong muốn điều tốt lành đến với trẻ, mới giúp các con được sáng tâm hồn và an yên khi đến trường", đó là tâm niệm của cô giáo trẻ Ðỗ Thị Nhị (sinh năm 1990), người sáng lập Cơ sở mầm non chuyên biệt Bình Minh (phường Ðồng Nguyên, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh), nơi đồng hành, dìu dắt những trẻ em khuyết tật, tự kỷ trong suốt thời gian qua.
Giờ học của cô giáo Ðỗ Thị Nhị với các bé tại Cơ sở mầm non chuyên biệt Bình Minh (Bắc Ninh).

Nhị sinh ra ở vùng quê thuần nông Phú Lâm (Tiên Du, Bắc Ninh) trong một gia đình có đông anh chị em. Gia đình thuộc diện hộ nghèo, mồ côi mẹ từ khi mới lên ba, những ngày ấu thơ, Nhị ít được người thân chăm sóc, không được đi học mẫu giáo... Thấm nỗi vất vả, cơ cực của chính bản thân mình, Nhị luôn mong ước sau này có nhiều cơ hội để giúp đỡ những người thiệt thòi, nhất là các em bé mồ côi, khuyết tật. Với nghị lực và quyết tâm vượt qua hoàn cảnh, Nhị đã chọn Khoa Giáo dục đặc biệt (Trường đại học Sư phạm Hà Nội) nhằm xây dựng cho bản thân một nền tảng kiến thức vững chắc, để thực hiện những ước mơ, hoài bão ấp ủ từ lâu. "Nhìn những đôi mắt ngây thơ có phần khờ dại của trẻ khuyết tật, những ước mong không thể diễn đạt thành lời của các em và nỗi đau dằn vặt của những bậc phụ huynh có con bị khiếm khuyết, tôi cảm thấy day dứt. Tôi tự nhủ phải làm điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc sống này", cô giáo Nhị chia sẻ. Sau khi tốt nghiệp, cô quyết định trở về quê hương và xây dựng Cơ sở mầm non chuyên biệt Bình Minh dành cho các đối tượng là trẻ khuyết tật, đặc biệt ưu tiên cho con công nhân lao động đang sinh sống và làm việc tại các khu công nghiệp, cụm công nghiệp trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh và một số tỉnh lân cận để chia sẻ những khó khăn về vật chất và tinh thần với các gia đình có con bị khuyết tật.

Cô giáo Nhị cho biết, mô hình giáo dục dành cho trẻ đặc biệt ở cơ sở Bình Minh đáp ứng đa dạng về các dạng khuyết tật (khuyết tật trí tuệ, khuyết tật ngôn ngữ, khuyết tật học tập, rối loại phổ tự kỷ, khiếm thính, trẻ tăng động giảm chú ý); can thiệp sớm cho đối tượng từ 18 tháng đến sáu tuổi; can thiệp chức năng từ sáu đến 13 tuổi; định hướng nghề và dạy nghề từ 13 đến 15 tuổi. Cô còn mạnh dạn mua sắm các đồ dùng, thiết bị cho việc giáo dục, trị liệu trẻ tự kỷ một cách khoa học, bài bản. "Ở đây, các con được học các phương pháp toán học, được đọc một cách tự nhiên không phụ thuộc vào sách vở. Phương pháp dạy linh hoạt, đa dạng, thay đổi với từng đối tượng trẻ khác nhau, làm sao tạo cho các con môi trường học gần gũi, thân thiện nhất", cô giáo Nhị cho biết. Song song với đó, cô còn lồng ghép ứng dụng khoa học - công nghệ tiên tiến, sử dụng hệ thống máy tính vào chương trình học để hỗ trợ, xây dựng định hướng tin học với trẻ khuyết tật. Ðồng thời đẩy mạnh công tác truyền thông tới cộng đồng, nâng cao nhận thức cho dân cư về giáo dục và tiếp cận với trẻ khuyết tật.

Sau hơn hai năm đi vào hoạt động, cơ sở Bình Minh đã hỗ trợ gần 200 trẻ khuyết tật ở trong và ngoài tỉnh, trong đó có hơn 60 trẻ đã "tốt nghiệp", được hỗ trợ học giáo dục hòa nhập tại địa phương. Ðồng thời, gần 50 trẻ và gia đình được hỗ trợ tư vấn, đánh giá và chuyển giao phương pháp giáo dục tại nhà một cách trực tiếp. Các phụ huynh được hỗ trợ tư vấn trong cả việc chăm sóc và nuôi dạy các bé tại nhà như việc ăn uống, ngủ nghỉ, làm thế nào chơi với con đúng cách và làm sao để giải phóng tâm lý áp lực cho các con... Bà Trần Thị Bé (huyện Tân Yên, Bắc Giang) đã ở cơ sở Bình Minh hơn suốt ba tháng qua cùng với cháu của mình là bé Kiệt. Bà cũng như nhiều phụ huynh khác có hoàn cảnh khó khăn, nhà ở xa đều được cô giáo Nhị tạo điều kiện ở lại trường để cùng các cô chăm sóc các con. "Ngày trước, ở nhà Kiệt không nói chuyện với ai, chỉ cầm những đồ vật hình tròn để làm "bạn" từ sáng cho đến lúc ngủ. Bố bé mất, mẹ lại bận công việc cho nên tôi cùng cháu đến cơ sở Bình Minh, mong sao cháu có thể hòa nhập được với mọi người. Cháu Kiệt bây giờ có thể tự ăn, không khóc khi gặp người lạ nữa rồi. Thấy cháu tiến bộ, tôi mừng lắm", bà Bé tâm sự.

Tại cơ sở Bình Minh, hình ảnh cậu bé chín tuổi mới bắt đầu tập những nét chữ đầu đời, hay cậu bé 12 tuổi mới bắt đầu ê a tập nói từng chữ là hình ảnh quen thuộc. "Thật xót xa khi các nơi từ chối nhận trẻ vì đã quá tuổi can thiệp, bố mẹ bé mới tìm đến mình, coi mình như tia hy vọng cuối cùng của gia đình họ. Ðối với những đứa trẻ đã qua giai đoạn vàng, cơ hội tìm lại ngôn ngữ cho các bé là câu chuyện khó, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc", cô giáo Nhị chia sẻ và kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về cậu bé Long năm nay 15 tuổi, nặng gần 80 kg: đôi khi không kiểm soát được hành vi, Long có thể xô ngã, làm đau mọi người chung quanh. Nhiều người đã tỏ ý ái ngại khi nhận em Long vào trường. Khi bố Long dẫn em đến với cô Nhị, nhìn ánh mắt hoe đỏ, sự tuyệt vọng của bố Long khi đã mất 12 năm đưa bé đi can thiệp tại nhiều nơi nhưng vẫn không có sự tiến triển, Nhị quyết định dành thời gian cho cậu bé này. Từ một cậu bé ngô nghê, những động tác vụng về, không thể diễn đạt ý muốn bằng ngôn ngữ thì đến nay Long đã trở nên thuần tính hơn, có thể tự làm được những việc cá nhân đơn giản, có thể giúp các cô giáo rửa rau, dọn bếp, biết hỗ trợ các em nhỏ xếp bàn ghế. Hay kỷ niệm về cậu bé Nguyễn Trọng T., một học sinh không có ngôn ngữ, không tự chủ được vệ sinh cá nhân, không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ và luôn ném đồ trong lớp học. "Với trường hợp của bé T., tôi đưa ra những phương pháp học đa dạng hơn. Sau 5 tháng can thiệp, bé T. bắt đầu có ngôn ngữ. Và sau 14 tháng, cậu bé trở nên nhanh nhẹn, linh hoạt trong các hoạt động, nhận thức phát triển tốt và có thể hòa nhập tốt. Thật mừng, khi bây giờ T. được học ở một ngôi trường như bao đứa trẻ khác để chuẩn bị hành trang vào lớp 1", cô giáo Nhị chia sẻ.

Dẫu biết trên hành trình mà cô giáo Nhị đã chọn sẽ còn những gian truân, thử thách nhưng niềm tin "Hãy gieo mầm yêu thương, bởi đó là nhiệm màu chắp cánh ước mơ xanh" sẽ luôn là động lực vun đắp niềm yêu thương, tình cảm của cô giáo Nhị dành cho những tâm hồn non nớt, ngây thơ mà thiếu may mắn.