Chấn thương Đình Trọng và Phan Văn Đức: Căn bệnh ám ảnh cầu thủ chuyên nghiệp

Chấn thương khiến cả Trần Đình Trọng và Phan Văn Đức phải nghỉ dài hạn là một trong những loại chấn thương phổ biến nhất đối với người chơi bóng đá, dù chuyên nghiệp hay phong trào: chấn thương dây chằng đầu gối
SKCĐ SKCĐ
Trong thời gian qua, chúng ta phải liên tiếp nghe 2 tin xấu về tình trạng chấn thương của trung vệ Đình Trọng tiền vệ Phan Văn Đức. Cả hai đều bị chẩn đoán đứt dây chằng và sẽ nghỉ ít nhất là hết mùa giải này.
 

Vậy chấn thương dây chằng là như thế nào?

 

Trước hết, dây chằng (trong bài này là dây chằng đầu gối) là tổ hợp các mô liên kết sợi cứng có nhiệm vụ kết nối các xương và có ảnh hưởng rất lớn tới khả năng vận động của cơ thể. Ở khu vực đầu gối thì dây chằng có nhiệm vụ kết nối giữa xương đùi với xương ống chân, bao gồm 4 nhóm chính:
 
can-canh-chan-thuong-pho-bien-khi-choi-bong-da-khien-tran-dinh-trong-phan-van-duc-nghi-dai-han-mo-phong-hinh-dang-cac-day-chang

Hình ảnh mô phỏng vị trí các dây chằng

 
Dây chằng chéo trước (ACL): Nằm ở trung tâm đầu gối, có chức năng điều khiển chuyển động xoay và về phía trước của xương ống chân.
 
Dây chằng chéo sau (PCL): Nằm ở trung tâm đầu gối, có chức năng điều khiển chuyển động lùi của xương ống chân.
 
Dây chằng trung gian (MCL): Có chức năng tạo sự ổn định cho đầu gối trong
 
Dây chằng bên (LCL): Có chức năng tạo sự ổn định cho đầu gối ngoài.
 
Trong đó ACL và PCL bắt chéo nhau hình chữ X, nên còn được gọi chung là dây chằng chéo. Trong 2 nhóm dây chằng này, thì PCL dày và khỏe hơn, nên ít bị chấn thương hơn, bởi vậy các ca chấn thương dây chằng thông thường là nằm ở ACL.
 
Trong bóng đá nói chung, các cầu thủ thường phải tăng tốc, nhảy, chuyển hướng rất nhiều. Tất cả đều gây áp lực lớn lên khu vực đầu gối, thế nên đây là khu vực rất nhạy cảm và ảnh hưởng lớn tới khả năng chơi bóng của họ. Ở các giải đấu có tốc độ cao như Premier League, khả năng cầu thủ bị chấn thương dây chằng lại càng lớn, không chỉ bởi giải đấu này đòi hỏi các cầu thủ phải bứt tốc và đổi hướng nhiều hơn, mà còn vì tỉ lệ xảy ra va chạm mạnh cũng cao hơn. Ngoài ra, lịch thi đấu nổi tiếng là quá dày đặc tại xứ Sương mù cũng là một phần lý do khiến các ca chấn thương dây chằng xảy ra nhiều hơn, bởi các cầu thủ khi bị quá tải sẽ dẫn đến dây chằng dễ bị tổn thương hơn.
 
Trong những trường hợp chấn thương nhẹ, cầu thủ có thể chỉ cần nghỉ ngơi, đeo băng đầu gối hoặc làm tiểu phẫu là có thể thi đấu bình thường, tuy nhiên với những trường hợp bị chẩn đoán là đứt hẳn thì buộc phải phẫu thuật để nối lại dây chằng, và thường sẽ phải mất từ 6 tới 9 tháng mới có thể hoàn toàn hồi phục tùy vào tình trạng chấn thương và thể chất của từng người.
 
Với các cầu thủ nói chung, chấn thương dây chằng luôn là nỗi ám ảnh, bởi đây là chấn thương rất thường gặp khi bị quá tải hoặc trong những pha va chạm mạnh. Đặc biệt, những ca đứt dây chằng như Đình Trọng hay Văn Đức đòi hỏi thời gian phục hồi dài hơn, và thường để lại nhiều di chứng trong tương lai.
 

Nguyên nhân dẫn đến chấn thương dây chằng đầu gối

 
Nói về trường hợp của Đình Trọng và Văn Đức, nhiều người cho rằng sở dĩ dây chằng của hai cầu thủ này bị tổn thương là bởi họ phải thi đấu quá tải. Nếu chỉ nhìn vào tổng số trận mà Văn Đức hay Đình Trọng đã thi đấu thời gian qua thì có vẻ như không đúng. Theo Soccerway, tính từ năm 2017 tới nay số trận mà Phan Văn Đức ra sân là 71 trận, trong đó có 44 trận cho SLNA và 27 trận ở đội tuyển và U23 Việt Nam, như vậy trung bình cứ khoảng 11-12 ngày thì Đức “cọt” đá 1 trận. Trường hợp của Đình Trọng là 67 trận tính ở cả CLB và các cấp độ đôi tuyển trong cùng quãng thời gian đó.
 
can-canh-chan-thuong-pho-bien-khi-choi-bong-da-khien-tran-dinh-trong-phan-van-duc-nghi-dai-han-tran-dinh-trong-se-phai-nghi-tu-6-den-8-thang

Chấn thương khiến Đình Trọng phải nghỉ tới từ 6 đến 8 tháng

 
Nhưng cái “quá tải” của Đình Trọng và Văn Đức thực ra không đến ở tổng số trận trong 2 năm qua, mà là việc lịch thi đấu của họ đến dồn dập trong một khoảng thời gian ngắn khi phải chinh chiến ở cả 2 cấp độ U23 và ĐTQG. Chỉ trong 2 năm, Văn Đức đã phải cày ải ở 4 giải đấu cúp bao gồm giải U23 Châu Á (Tháng 1/2018), ASIAD (Tháng 8/2018), AFC Cup (Tháng 11-12/2018) và Asian Cup (Tháng 1/2019), giải nào cũng phải thi đấu với mật độ 3-4 ngày/trận, trong khi Đình Trọng chỉ nghỉ Asian Cup vì dính chấn thương từ trước.
 
Thông thường ở các giải đấu Cúp theo kiểu tập trung thời gian ngắn thì các cầu thủ có rất ít thời gian để phục hồi cơ thể, vậy nên càng dự nhiều giải đấu Cúp thì cơ thể của họ sẽ càng phải chịu áp lực lớn hơn, dẫn đến nguy cơ chấn thương càng cao. Điều đáng nói là ở các giải đấu nói trên, thành tích của chúng ta đều rất tốt, đồng nghĩa với việc phải đá nhiều trận hơn. Rồi sau đó, các cầu thủ lại trở về để tập luyện chuẩn bị cho các trận đấu ở cấp CLB, nên nhìn chung họ không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi và phục hồi thể trạng.
 
Thực tế đây không phải là vấn đề mới. Ngay từ khi bước vào King's Cup, HLV Park Hang-Seo cũng đã tỏ ý lo ngại về tình hình thể lực của các cầu thủ. Việc các trụ cột phải cày ải liên tục ở các mặt trận chắc chắn không phải là điều mà chiến lược gia người Hàn Quốc mong muốn, nhưng khi mà mật độ thi đấu quá dày lại phải đảm bảo thành tích thì ông quả thực có quá ít lựa chọn vào lúc này.
 
can-canh-chan-thuong-pho-bien-khi-choi-bong-da-khien-tran-dinh-trong-phan-van-duc-nghi-dai-han-phan-van-duc-vua-tro-lai-cung-tiep-tuc-tai-phat-chan-thuong

Trong khi đó Phan Văn Đức vừa mới trở lại thì tiếp tục tái phát chấn thương đầu gối

 
Vậy LĐBĐ Việt Nam nên làm gì để có thể giảm tải cho các tuyển thủ ở cả 2 cấp độ U23 và ĐTQG?
Trước mắt, VFF nên quy hoạch lại các cấp độ đội tuyển và phân công lại các cấp độ đội tuyển tham dự các giải đấu trong năm. Ngày nay, nhiều quốc gia trên thế giới chỉ triệu tập các cầu thủ U23 để dự Olympic, và tại châu Âu cũng như Nam Mỹ không còn các giải bóng đá trong nội bộ khu vực cho lứa tuổi này. Tại châu Á hiện có 2 giải đấu dành cho lứa U23 là AFC Championship (Được xem là vòng loại Olympic) và Asiad, tuy nhiên các nền bóng đá mạnh như Hàn Quốc hay Nhật Bản thường lấy đa phần là các cầu thủ thuộc lứa U21 để dự Asiad, không phải vì họ khinh thường giải đấu mà bởi các cầu thủ có thực lực ở lứa này thường đã là tuyển thủ quốc gia và không mặn mà lắm với việc thi đấu tại các cấp độ dưới.
 
Chưa kể có những trường hợp cầu thủ thi đấu ở các giải VĐQG ở châu Âu thì số trận trong một mùa của họ đã khá lớn nên nếu phải “cày” ở cả 2 mặt trận U23 lẫn đội tuyển như Đình Trọng hay Văn Đức thì thực sự là ác mộng.
 
Ngoài ra, cơ sở vật chất trong tập luyện, giáo án tập luyện và chế độ dinh dưỡng… cũng là những yếu tố quan trọng trong việc quyết định tỉ lệ chấn thương của các cầu thủ. Tuy nhiên những yếu tố đó đòi hỏi nguồn vốn đầu tư khổng lồ và kế hoạch phát triển dài hơi của cả một nền bóng đá.
 
Nói cho cùng, cũng nhờ sự hy sinh của các cầu thủ như Đình Trọng, Văn Đức hay các tuyển thủ đang thi đấu ở cả cấp độ U23 lẫn ĐTQG mà bóng đá Việt Nam mới liên tiếp gặt hái được những kết quả có lợi trong thời gian qua, nhưng chắc chắn chúng ta cũng muốn được thấy các cầu thủ có thể lành lặn để thi đấu và cống hiến cho hiện tại và tương lai trong cả màu áo CLB lẫn đội tuyển.
 
Cận cảnh chấn thương của Trần Đình Trọng khiến anh nghỉ hết V League
 
 
Theo Thành Đỗ SCTV

Tin nổi bật cùng chuyên mục