Anh thợ sửa xe giữa lòng Sài Gòn và câu nói siêu dễ thương: “Khỏi mày”

Giữa lòng Sài Gòn xô bồ, nhịp sống hối hả, có những con người hào sảng, tốt bụng như anh Lâm Văn Cuộc đã tô điểm cho nét đẹp của thành phố phồn hoa. Câu "Khỏi mày" của anh thợ sửa xe bất đắc dĩ thật dễ thương.
Minh Tú Minh Tú

“Tôi tên Lâm Văn Cuộc, cuộc trong cuộc đời!...”

 
Ở khu ‘đất vàng’ phố đi bộ Nguyễn Huệ (Q.1, TP.HCM) tìm đỏ mắt mới ra được tiệm sửa xe, nơi bán xăng. Bù lại, nơi này có một anh bảo vệ rất dễ thương, thấy ai hư xe hoặc hết xăng anh đều giúp đỡ. Ai móc tiền ra gửi biếu, anh đều thẳng thừng từ chối và nói: "Khỏi mày!"
 
Giới thiệu về tên của mình, anh bảo “Tôi tên là Lâm Văn Cuộc, cuộc trong cuộc đời. Ý nói cuộc đời tươi đẹp ấy nha” rồi cười hà hà. Được biết, anh đang làm công việc bảo vệ tại một quán cà phê trên đường Mạc Thị Bưởi, quận 1, TP.HCM.
 
Cuộc sống của anh vẫn bình thường, cho đến một ngày, câu chuyện về việc anh sửa xe, cho xăng miễn phi được lan truyền mạng xã hội. Câu chuyện xuất phát từ một vị khách đi đường, bỗng chiếc xe hư xích, không biết chỗ nào để sửa xe.
 
Thấy thế, anh Cuộc đã kêu vị khách vào, sửa giúp.Kể lại câu chuyện sửa chiếc xe bị hư dây xích , được một người khách chia sẻ trên mạng xã hội, anh Cuộc cho biết, cách đây khoảng 2 – 3 ngày, nhìn thấy một thanh niên dắt xe ngơ ngác nhìn xung quanh. Biết là xe hư tìm chỗ sửa nên anh đã kêu lại để sửa giúp.
 
Nguyên văn lời kể của vị khách đó là: “Có lần đang chạy trên đường Đồng Khởi thì bỗng xe bị đứt xích. Vừa dắt xe, vừa ngơ ngác nhìn quanh tìm chỗ sửa xe thì anh bảo vệ giật ngược lại nói: “Ê, bị gì đó, vô đây coi”. Rồi anh kêu người này quay xe vào để mở ra kiểm tra.
 
 
Anh thợ sửa xe giữa lòng Sài Gòn và câu nói dễ thương:

Nụ cười vui vẻ, hào sảng của anh Cuộc giữa Sài Thanh hối hả (Ảnh: Vũ Phượng)

 
Xong xuôi, anh bảo vệ còn với theo dặn: “Xíu vô chỗ sửa xe nói tra dầu mỡ là xong, mà 15 – 20 ngàn thôi nha, đừng có đưa nhiều hơn, dặn rồi đó!”
 
…”
 
Cảm kích trước sự nhiệt tình của anh bảo vệ, người này ngỏ ý mời anh gói thuốc thì anh phẩy tay.
Câu chuyện được vị khách chia sẻ trên mạng xã hội Và nhanh chóng nhận hàng ngàn lượt thích và bình luận. Đa số các ý kiến đều dành tặng anh bảo vệ những lời khen ngợi vì hành động dễ thương của anh và nhận xét anh hào sảng đúng chất người Sài Gòn.
 

Ước mơ an yên: “Làm thợ sửa xe”

 
Giữa lòng Quận 1 đắt đỏ, sầm uất, các trung tâm thương mại, nhà hàng sang trọng, khóa tìm cho ra chõ sửa xe. Cũng không có những người bán xăng lẻ như ở những con đường khác. Do vậy, nhìn thấy ai hư xe là anh chủ động kêu lại để sửa giúp. Xe nào hết xăng thì anh lấy xăng xe mình chiết ra cho.
 
Những người được cho ai cũng thấy cũng lạ, hỏi sao anh giúp nhiệt tình vậy. Anh chỉ đáp: “Trời ơi, tiền bạc gì. Xe tôi lúc nào cũng đầy bình, cho một chai xăng xị rưỡi, hai xị có đáng là bao”. Nhưng người ta gửi tiền lại anh không bao giờ nhận, đưa gói thuốc làm quà cảm ơn anh cũng từ chối.
 
Anh tâm sự: “Xị rưỡi, hai xị xăng khoảng mười hoặc mười mấy ngàn, bằng ly cà phê mình uống chứ nhiêu. Mình nhịn một vài ly cà phê cũng chẳng chết ai mà còn giúp được người khác. Chứ thấy mấy người dắt xe dưới nắng nóng hay mưa nhìn thấy thương lắm, nghĩ đến lúc em út trong nhà mình bị vậy thì sao. Chỉ có xe xẹp bánh là tôi chịu thôi vì không mang đồ vá xe theo đi làm”.
 
Dù việc của anh là trông xe, nhưng hễ xe người hỏng hóc, cần trợ giúp, anh lại nhờ hai chú bảo vệ cùng làm giữ xe ở bên kia đường xem giúp xe khách hộ mình. Chẳng ai ngờ rằng, anh Cuộc là một tay thợ sửa xe lành nghề. Những thấy chiếc xe hư, vô tay anh, đều chạy ngon lành, khiến mọi người hài lòng

Anh Cuộc chia sẻ: “Ngày nhỏ ở quê nhà tôi có mấy máy tuốt lúa, máy xúc nên tôi tiếp xúc máy móc từ đó thành ra mê luôn. Xong lớn chút tôi lên Sài Gòn học nghề sửa xe ở ngay đường Trần Cao Vân, quận Tân Phú. Học có chứng chỉ hẳn hoi đó, tính về quê mở một tiệm sửa xe mà cơ duyên sao lại gắn bó với nghề bảo vệ tới nay”.
 
Với mức lương 7 triệu đồng giữa Sài thành đắt đỏ, tưởng chừng cuọc sống sẽ chẳng thể nào xoay xở. Thế mà, anh vẫn vô tư: “sống khỏe re”.

 Anh thợ sửa xe giữa lòng Sài Gòn và câu nói dễ thương:

 Cuộc đời vẫn tươi đẹp, hệt như cái tên Lâm Văn Cuộc (Ảnh: Vũ Phượng)

 
Quê anh ở tận Tiền Giang, ở trọ tít Nhà Bè với cậu em vợ cùng làm bảo vệ tại quán cà phê này. Vợ con anh vẫn ở quê chăm sóc cha mẹ đẻ. Lâu lâu vợ con chạy lên Sài Gòn thăm, ở chơi vài ngày rồi về. Hoặc anh xin nghỉ bắt xe về quê thăm.

“Vé xe từ đây về Tiền Giang có 60 ngàn à. Khi nào tôi về thì thằng em trực thay, rồi vài bữa lên tôi trực lại để nó cũng về thăm vợ nó. Ngoài giờ làm, tôi ở nhà nằm ngủ thôi nên thu nhập nhiêu đó là sống khỏe rồi. Khi nào mà cảm thấy không sống được với nghề này nữa, thì tôi về quê mở tiệm sửa xe, rồi làm ông thợ sửa xe như mơ ước bấy lâu”, anh Cuộc bộc bạch.
 
Cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi, dù vất vả đến đâu, khốn khó thế nào nhưng với anh Cuộc chỉ cần có sự lạc quan là đủ. Hệt như cái tên Cuộc, “cuộc là cuộc đời. Ý là cuộc đời vẫn tươi đẹp!” 
 
 
 
Minh Tú (t/h)

Tin nổi bật cùng chuyên mục