Chuyện tình cặp đôi “đũa lệch” cô – cháu: Buồn lòng vì người ta dè bỉu, gia đình đuổi khỏi nhà

12 năm trước bà Oanh chấp nhận ra khỏi nhà để được lấy người đàn ông khiếm thị ít hơn 20 tuổi, để được sống đúng với lý lẽ tình yêu của mình.
Thu Nga Thu Nga
Căn phòng trọ của cặp vợ chồng đáng tuổi “cô – cháu” nằm sâu trong con hẻm nhỏ (thuộc phường Linh Tây, quận Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh). Ban đầu người ta còn lạ lẫm, xì xào về đôi vợ chồng này, nhưng lâu dần họ cũng quen, chẳng ai còn thời gian ra chê bai, chế giễu về “sự cọc cạch” của họ nữa. Bà con lối xóm giờ mặc nhiêm xem họ là vợ chồng danh ngôn chính thuận. Thế nhưng cách xưng hô vẫn là bà Oanh, anh Tuấn cho đúng vai, phải tuổi.
 

Hai “kẻ” lỡ duyên lỡ thì gặp nhau

Bà Nguyễn Thị Oanh (SN 1963) trong gia đình trung lưu có nề nếp ở quận Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh. Từ năm 80 của thế kỷ trước bà Oanh có xuất sang Liên Xô xuất khẩu lao động. Đến năm 1990 bà trở về Việt Nam làm trong ngành lương lực. Tiếng là đi nước ngoài nhưng bà Oanh cũng không phải thuộc hàng giàu sang gì, bà chỉ có một chút của ăn của để. Do gánh nặng gia đình, mải mê kiếm tiền nên tình duyên lỡ dở và bà Oanh cũng mặc định đó là số phận của mình. Vì lao động vất vả nên bị rách hai dây chằng vai khiến bà không cử động được, gần như tê liệt.
 
Bà Oanh từng phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật và kiên trì làm vật lý trị liệu nên đôi tay mới hồi phục phần nào. Cũng trong thời gian đi điều trị bệnh, bà quen một cô bé có hoàn cảnh khó khăn. Bà tận tâm chỉ dạy, hướng dẫn cô tập sao cho đúng phương pháp. Rồi ngày cô bé xuất viện trở về cơ sở bảo trợ người khuyết tật ở Đồng Nai, bà Oanh theo về tận nơi hỏi thăm. Cũng chính tại nơi này, bà gặp được duyên phận của cuộc đời mình, đó là anh Trần Văn Tuấn (SN 1983). Ban đầu bà không có ấn tượng gì về chàng trai này bởi cậu ta có bộ dạng nhếch nhác, ăn mặc xộc xệch, gương mặt đờ đẫn, mái tóc cắt kiểu úp nồi quê mùa. Nhưng qua nhiều lần nói chuyện bà Oanh đã bắt đầu quan tâm anh Tuấn.
 
Hôm nay, khi ngồi cạnh người vợ lớn tuổi, anh Tuấn mới có cơ hội bộc bạch về cuộc đời mình. Anh nói rằng, cha đẻ là người giàu có cũng ở TP Hồ Chí Minh nhưng chưa bao giờ thừa nhận anh. Thời anh chưa đổ bệnh thì làm nghề tự do, ai thuê gì thì làm nấy. Đến năm 2002, anh đổ bệnh, hai mắt mờ đục, không nhìn rõ mọi vật. Và chính trong những ngày buồn bã, bất lực nhất thì có người giới thiệu đến trung tâm dạy nghề cho người khiếm thị ở Đồng Nai. Anh về đây học nghề massage bấm huyệt. Chính nơi này đã giúp anh nên duyên cùng bà Oanh.
 
Chuyện tình cặp đôi “đũa lệch” cô – cháu: Buồn lòng vì người ta dè bỉu, gia đình đuổi khỏi nhà
12 năm nên nghĩa vợ chồng họ đã trải qua vô vàn khó khăn, vất vả
 
Ngày mới xuống cơ sở dạy nghề anh Tuấn không bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương hay lấy vợ, nhất là chuyện sẽ lấy một người phụ nữ hơn mình đến 20 tuổi. Gặp bà Oanh, anh không nhìn thấy mặt chỉ cảm nhận con người thông qua giọng nói. Ban đầu chỉ là tình nghĩa chị em nhưng về sau, Tuấn bị bà Oanh chinh phục bởi những câu chuyện đời tình cảm; còn bà Oanh “đổ” Tuấn bởi nụ cười hồn nhiên.
 
Ngồi tâm sự trong căn nhà cấp 4, bà Oanh quả quyết yêu anh Tuấn là vì mê nụ cười, vì mê nên mới nặng tình với nhau. Thời mới quen nhau, anh Tuấn không có chỗ dung thân, bà Oanh phải gửi tiền về cho người ta để người ta cho anh ở. Cái Tết đầu tiên quen nhau, bà chở anh Tuấn đi chơi. Khi anh Tuấn vịn tay vào người để lên xe thì bà Oanh run bắn lên như có một luồng sét chạy qua. “Hồi còn trẻ tôi từng đi khắp nơi nhảy múa ăn chơi các kiểu nhưng chưa bao giờ có cảm giác như lúc ấy. Tôi chỉ muốn anh Tuấn ôm mình thật lâu và thật chặt. Trước giờ tôi chưa biết tình yêu là gì, đúng là ơn trên đã đưa anh ấy đến bên đời tôi".
 
Từ ngày yêu nhau, bà Oanh chạy ngược chạy xuôi lo tiền chữa bệnh cho anh Tuấn, tốn kém bao nhiêu bà cũng chấp nhận. Đến cuối năm 2007, hai người quyết định tổ chức đám cưới. Đến bây giờ, vợ chồng bà vẫn treo ảnh cưới ở khu vực trang trọng nhất trong phòng khách. Cách đây 12 năm bà Oanh vẫn còn rất nhuận sắc lắm. Đứng chung khung hình với anh Tuấn chẳng ai bảo bà hơn chồng đến 20 tuổi. Với bà Oanh, bộ ảnh cưới chính là báu vật cuộc đời thay đổi số phận bà.
 

Mong được gia đình cảm thông, thấu hiểu

Chuyện bà Oanh lấy anh Tuấn là một tin tức “động trời” đối với người thân và hàng xóm láng giềng. Cho đến bây giờ, bà Oanh vẫn không thể quên được cái ngày dẫn anh Tuấn về nhà ra mắt người thân, ngay lập tức gia đình nói sẽ từ mặt. Mẹ bà thì gào lên: “Sao lại lấy người như thế này?”. Bà Oanh khóc hết nước mắt, níu tay mẹ mà năn nỉ xin cho vợ chồng vào nhà thắp nén nhang lên bàn thờ tổ tiên. Lúc ấy bà Oanh nghĩ, người khiếm thị thì không phải là người sao, không được quyền yêu, không được quyền hạnh phúc sao? Rồi bà Oanh chấp nhận ra khỏi nhà để được lấy anh Tuấn.
 
Kể từ đó những lời đàm tếu, điều tiếng cứ luẩn khuất xung quanh cuộc sống của vợ chồng bà. Nhưng trong suy nghĩ, bà luôn tâm niệm, tình nghĩa vợ chồng là thiêng liêng nhất. Chỉ cần còn tình nghĩa là còn có thể đạp những lời đàm tếu đó xuống mà sống mạnh mẽ và hạnh phúc. Còn với anh Tuấn, dù không ít lần bị người ta gọi là “cô – cháu”, thậm chí là “bà – cháu” nhưng anh đều bỏ mặt ngoài tai. Khi đi ra đường người ta hỏi “em đi với mẹ à”, anh Tuấn liền đáp luôn “đây là vợ tôi” chẳng một chút e dè, ngại ngần. Anh Tuấn nói, sau lưng người ta muốn nói gì thì đó là quyền của người ta. Còn bà Oanh thì dùng cách im lặng để đáp lại những lời dè bỉu, khinh miệt của thiên hạ.
 
Chuyện tình cặp đôi “đũa lệch” cô – cháu: Buồn lòng vì người ta dè bỉu, gia đình đuổi khỏi nhà
Con hẻm nhỏ dẫn vào tổ ấm hạnh phúc của cặp đôi “cô – cháu”
 
Sau khi cưới xong, mọi gánh nặng kinh tế dồn hết lên vai bà. Lấy chồng được vài năm mà bà xuống sắc kinh khủng. Khổ nhất là thời điểm anh Tuấn vác dao đuổi chém bà mỗi khi lên cơn “điên rồ”. Nhiều lần bà cũng nghĩ nên từ bỏ cuộc hôn nhân oan trái này nhưng nhìn xung quanh bao nhiêu cảnh éo le cần đùm bọc rồi quay lại lại thấy chồng mình bà lại hạ quyết tâm ở lại.
 
Từ ngày lấy chồng, bà Oanh vẫn mong mỏi có một mụn con để vui cửa vui nhà nhưng anh Tuấn bị một cục u khá nguy hiểm. Năm 18 tuổi phải trải qua một cuộc phẫu thuật cắt bỏ, rồi chẳng lâu sau nó lại tái phát và lại phải cắt bỏ. Các bác sĩ nói rằng, cục y này ảnh hưởng đến việc sinh hoạt vợ chồng và không thể có con được. Nhưng đến độ tuổi này, bà Oanh vẫn mong có một phép màu xảy ra, đó là việc bà có thể mang thai và sinh nở. Cứ nghĩ đến hạnh phúc ấy bà Oanh lại có động lực làm việc kiếm tiền nuôi chồng, vun đắp hạnh phúc gia đình.
 
12 năm không phải quá dài nhưng cũng không quá ngắn, nó đủ để thấy rằng, bà Oanh là một người phụ nữ rất can trường. Đến giờ, bà chỉ mong ước tất cả mọi người sẽ thấu hiểu, đồng cảm với “cái duyên” của bà. Và điều bà mong mỏi nhất là được gia đình nới rộng vòng tay đón nhận vợ chồng bà.
 
 
Thu Nga (t/h)

Tin nổi bật cùng chuyên mục