Trải lòng của bà mẹ đơn thân từng dũng cảm ly dị, những người đang sống trong hôn nhân đều nên đọc

Tất cả chúng ta khi lớn lên đều được nghe và đọc những câu chuyện cổ tích với kết thúc hạnh phúc, có hậu. Điều hiển nhiên cuối cùng của tình yêu là một đám cưới.
Thùy Nguyễn Thùy Nguyễn
Thế nhưng, vì một số lí do, họ không thường xuyên nói về những gì xảy ra sau đám cưới, vì đâu phải sau hôn nhân ai cũng hạnh phúc. Có những người, khi đã nếm trải quá đủ vị đắng của cuộc sống vợ chồng, họ quyết định bước đi một mình, tự nuôi dạy con cái. Một trong những người như thế chính là bà mẹ đơn thân.
 
Câu chuyện đầy xúc cảm của bà mẹ đơn thân dưới đây sẽ cho chúng ta cái nhìn rõ nét hơn về những khía cạnh khác của cuộc sống hôn nhân, cũng như nỗi lòng của những bà mẹ một mình nuôi dạy con cái.
 
Tôi là Elena 34 tuổi. Tôi có một cô con gái nhỏ và tôi đã ly hôn. Ly hôn không phải do chồng sai, mà vì tôi lựa chọn.
 
Mẹ tôi luôn nói với tôi rằng, mỗi cô gái nên kết hôn ít nhất một lần. Tôi tin điều đó, bởi vì mẹ tôi đã kết hôn và bà có tôi.
 
Xúc động câu chuyện trải lòng đẫm nước mắt nhưng cũng đầy mạnh mẽ của bà mẹ đơn thân
 
Những người vây quanh tôi tin rằng, một người phụ nữ đã có chồng là một người phụ nữ thành đạt: Cô ấy có thứ quan trọng nhất mà người phụ nữ cần - một người chồng. Người phụ nữ chưa kết hôn mà có con được 'tặng; cho biệt danh xấu hổ là 'bà mẹ đơn thân'. Chỉ cái tên cũng đủ thấy, nó cô độc và chẳng hay ho chút nào.
 
Thái độ của người đời dành cho bà mẹ đơn thân so với những người phụ nữ kết hôn lúc nào cũng tốt hơn một chút. Mọi người cảm thấy tiếc cho những người phụ nữ này, vì không ai muốn con không có bố, hay chẳng ai ly hôn khi họ hạnh phúc.
 
Khi còn là một thiếu niên, tôi đã cảm thấy điều này không ổn. Tôi không cảm nhận được bất kỳ tình yêu hay hạnh phúc vô hạn nào giữa bố mẹ tôi. Rất khó để đánh lừa một đứa trẻ. Tôi có thể thấy, họ sống với nhau theo thói quen. Cũng giống như người thân, thích những người rất gần gũi, nhưng không thích những người yêu nhau say đắm.
 
Xúc động câu chuyện trải lòng đẫm nước mắt nhưng cũng đầy mạnh mẽ của bà mẹ đơn thân
 
Khi gần 30 tuổi, tôi mới kết hôn. Chồng tôi là một người tốt. Thế nhưng, tôi không cảm thấy hài lòng giống như mình từng mong đợi, dù tôi đã hoàn thành nhiệm vụ quan trọng nhất trong cuộc sống của người phụ nữ. Tôi chỉ có cảm giác, dường như mình đã rẽ nhầm.
 
Thật tra tấn. Cảm giác sau vài tháng kết hôn, tôi bị trầm cảm. Lúc đó, tôi chưa nhận ra rõ ràng. Nhưng bây giờ tôi chắc chắn: Không có gì làm tôi vui, tâm trạng tôi luôn bị xấu đi, tôi chẳng còn quan tâm mình trông như thế nào. Tôi chỉ muốn khóc hoặc nằm trên giường và nhìn chằm chằm vào tường. Thật lạ phải không? Tôi đã làm những gì tôi phải làm rồi cơ mà?
 
4 năm sau, chúng tôi li dị. Không phải do trầm cảm. Ly hôn khi tôi đã có 1 đứa con và chồng tôi đã sẵn sàng chịu trách nhiệm hoàn toàn cho đứa trẻ. Chúng tôi tách ra những điều mình phải làm: Tôi đã đưa ra tất cả các quyết định về con bé bởi vì 'tôi là người mẹ, tôi biết rõ nhất'. Công việc của người cha chỉ là kiếm tiền. Tôi đã không nghĩ rằng đó là sự phân công lao động tốt nhất.
 
Tôi mệt mỏi, nhưng chồng phản đối thuê người giữ trẻ. Chúng tôi không giàu. Do đó, sự giúp đỡ mà tôi hy vọng chỉ là có thể đi tắm hay làm gì đó quanh nhà mà không phải bế con trong vài giờ sau khi chồng đi làm về. Một đứa bé phải lớn lên xung quanh những người thân yêu nên tôi rất khó có cơ hội quay trở lại làm việc.
 
Xúc động câu chuyện trải lòng đẫm nước mắt nhưng cũng đầy mạnh mẽ của bà mẹ đơn thân
 
Một lần, chồng tôi đi công tác, tôi ở nhà một mình với cô con gái 1 tuổi. Tôi chợi nhận ra mình rất nhớ anh. Có ít việc để làm nhưng tôi vẫn rất mệt mỏi. Thế nhưng, kỳ lạ là, tôi lại thấy tự do khi anh không bên cạnh. Không, tôi không chỉ muốn anh ấy rời đi ngay lập tức. Nhưng tôi đã tự hỏi mình: "Tôi sống với người này vì yêu, hay vì lý do khác?"
 
Chồng tôi dành rất ít thời gian cho con gái. Tất cả công việc nhà do tôi làm. Vậy tôi cần một người chồng để làm gì? Để sửa xe? Tôi có thể thuê một thợ máy giỏi, chồng tôi không có thời gian để làm việc đó, anh ấy luôn bận rộn với công việc. Để làm vệ sinh? Anh ấy chưa bao giờ làm điều đó trước đây. Để nấu bữa tối? Anh ấy không thể. Để bật máy giặt? Anh ấy còn không biết nút nào. Để thay pin trong đồ chơi? Tôi đã mua một cái tuốc nơ vít cho chính mình!
 
Ồ, đúng rồi, có giới tính! Bạn biết đấy, chỉ sau 2-3 năm chugn sống, rất khó để có ham muốn tình dục giống nhau. Khi thói quen ăn uống của bạn không ai quan tâm, chẳng ai mua hoa tặng bạn nữa, bạn cũng không còn hứng thú để mua hay diện những bộ đồ lót gợi cảm. Chúng tôi đã nhận thấy điều đó, nhưng vẫn trở thành những người hoàn toàn xa lạ với những sở thích hoàn toàn khác nhau.
 
Xúc động câu chuyện trải lòng đẫm nước mắt nhưng cũng đầy mạnh mẽ của bà mẹ đơn thân
 
Mặc dù phong trào nữ quyền ngày càng mạnh mẽ, nhưng thực tế thế giới vẫn thuộc về đàn ông. Đàn ông dễ tìm việc hơn, đàn ông được thăng chức nhanh hơn và đàn ông được trả nhiều tiền hơn. Theo một cách nào đó, tôi hiểu nhà tuyển dụng: phụ nữ thường không phải là người lao động đáng tin cậy. Họ có thể nghỉ ốm bất cứ lúc nào và dễ bị tổn thương hơn.
 
Đây là lí do tại sao phụ nữ kết hôn. Nếu quên đi khía cạnh tình cảm, đây sẽ là cơ hội để họ không 'chết đói' nếu như thất nghiệp, không phải lo lắng về từng miếng cơm manh áo khi cần thiết. Tất nhiên, điều này chỉ khi bạn có một người chồng tốt - người không nghĩ rằng bạn đang lợi dụng anh ta.
 
Khi tôi trả lời câu hỏi: "Tại sao yêu anh ấy?", tôi đã ly hôn.
 
Vì thế, tôi ở đây một mình. Với một đứa trẻ. Không có gì thay đổi trong cuộc sống hàng ngày của tôi: mọi thứ đều thuộc về tôi, và nó vẫn vậy. Tôi không cần phải hỏi ý kiến ai, con tôi cũng có thể dành nhiều thời gian hơn với cha mình.
 
Tiền? Tôi có thể kiếm được. Tất nhiên, tôi đã mua sắm ít đi. Khó khăn duy nhất ở đây là, khi sống với một người đàn ông, bạn sẽ tự động dựa dẫm vào anh ta. Đôi khi bạn nhận được sự giúp đỡ, đôi khi không. Bây giờ, tôi chỉ dựa vào chính mình. Nó không làm cho cuộc sống của tôi dễ dàng hơn, nhưng tôi lại mong đợi.
 
Xúc động câu chuyện trải lòng đẫm nước mắt nhưng cũng đầy mạnh mẽ của bà mẹ đơn thân
 
Sau đó, đến thái độ của xã hội. Đúng, tôi là bà mẹ đơn thân. Nhưng tôi không phải là kiểu người khốn khổ, không thể kết hôn và giữ chồng. Tôi chỉ là một con sói không đồng ý với luật pháp của bầy đàn.
 
Hầu hết thời gian, những người không biết rõ về tôi, cảm thấy tiếc cho tôi. Đừng tiếc cho tôi làm gì, đó là tôi lựa chọn. Tôi không cần sự giúp đỡ từ những đứa trẻ lớn nhà người khác, tôi có đủ khả năng để mua cho con tôi tất cả những thứ cần thiết.
 
Hình thức gia trưởng của cuộc sống đã lỗi thời. Ngày nay, một người phụ nữ độc thân không thể bị giết bởi voi ma mút hoặc bị hổ ăn thịt. Dù chúng có muốn, nhưng tôi có thể tự bảo vệ mình. Và bây giờ, tôi cảm thấy mình là một người phụ nữ thực sự, hơn cả khi kết hôn.
 
Tôi không ghét đàn ông, thực sự không! Tôi thực sự thích họ. Và tôi sẵn sàng hỗ trợ một mối quan hệ lành mạnh. Nhưng hình thức tốt nhất của mối quan hệ đối với tôi là một cuộc 'hôn nhân khách mời'. Không có gì ràng buộc, chỉ cần thích mà thôi. Thật không may, xã hội không ủng hộ quan điểm này, đàn ông cũng được lập trình giống như phụ nữ. Vì vậy, sớm hay muộn, họ cũng sẽ đặt câu hỏi: "Chúng ta có thể bước đi cùng nhau không?"
 
Có thể, một số người nghĩ rằng điều này là ích kỷ. Nhưng, không phản bội sở thích của mình là điều tốt nhất, duy nhất một người mẹ có thể dạy con.
 
Nếu là bạn, bạn có hành động giống như người phụ nữ này không?
 
Mẹ đơn thân 39 tuổi một mình nuôi 38 đứa con. Nguồn: VTC14
 
 
Thùy Nguyễn (Theo brightside)

Tin nổi bật cùng chuyên mục