Tướng lĩnh quân đội Đức được cứu mạng trong Thế chiến thứ 2 chỉ vì tha chết cho... một con bò

Nhờ không nổ phát súng vào con bò già năm ấy, Tướng quân Đức chẳng những giữ được mạng sống khi Đế quốc đã thất thế mà còn không bị truy tố và được an hưởng những năm tháng tuổi già trong yên bình.
Năm 1941, lãnh thổ nước Bỉ bị quân Đức xâm chiếm, khu chăm sóc Sức khỏe Visuri là một trong những địa điểm chiếm đóng đầu tiên của quân đội Đức.
 
Khi đó, tham mưu trưởng là Tướng quân Liszt đã giao cho thiếu tá Krupp một nhiệm vụ hết sức kỳ lạ: Đến khu bệnh viện quân sự, bắn chết một con bò đực có tên là Kỵ Sĩ.
 
Nghe xong mệnh lệnh ấy, 1 sĩ quan phụ tá liền lý giải điều khiến Thiếu tá Krupp hoài nghi không hiểu vì sao Tướng quân lại phải làm khó dễ một con vật như vậy.
 
 
Đó là vì Tướng quân Liszt và con bò này từng có thù oán không đội trời chung. Trong một trận đụng độ xảy ra trong chiến tranh thế giới lần thứ nhất, khi tướng Liszt vẫn còn là một viên Thiếu ý, người Bỉ đã cho 60 con bò mở đường để vượt qua bãi mìn của quân Đức. Con bò đầu đàn trong số chúng đã húc mù mắt phải của Tướng quân List, đó chính là Kỵ Sĩ. Bản thân nó cũng vì vậy mà đạp trúng mìn và bị thương một chân sau.
 
Đây chính là lý do khiến ông đem lòng căm thù với con bò đầu đàn năm ấy.
 
Cứ tưởng sau chiến dịch năm đó, kẻ thù của ông sẽ phải chết, thì bất ngờ ông nhận được tin tức rằng Kỵ Sĩ là con vật may mắn còn sống duy nhất và sẽ được đưa tới Wesley sau chiến tranh.
 
Sauk khi đã hiểu nguyên nhân mọi chuyện, Thiếu tá Krupp đem người tới bệnh viện quân sự, nơi nhốt Kỵ Sĩ và 400 quân nhân Bỉ.
 
 
Ấn tượng của Kỵ Sĩ trong mắt Thiếu ta Krupp là một con bò đực màu đen, thần thái điềm tĩnh sau khi đã trải qua sự tang thương của chiến tranh và chứng kiến quá nhiều biến cố trong buổi thế thời loạn lạc.
 
Không nghĩ ngợi nhiều, Thiếu tá Krupp đến đây để làm theo ý của Tướng quân, anh lập tức rút súng lục chĩa về phía con vật ấy, vào khoảnh khắc đó, toàn bộ quân nhân Bỉ đang có mặt ở đó bỗng đồng loạt la hét một cách đầy giận dữ.
 
Hành động đó của Krupp đã bị thiếu tá Jovak – Trung sĩ lục quân của quân đội Bỉ đồng thời cũng là người hầu của Kỵ Sĩ. Jovak ôn tồn nói: “Theo ‘Công ước Geneve’, ngài không thể giết con bò này, ngài phải coi nó như một tù binh chiến tranh". Rồi đưa cho Krupp sắc lệnh của vua Leopold dành cho Kỵ Sĩ. Trên đó có viết rất rõ ràng: "Trao tặng Kỵ Sĩ cấp bậc Thượng tá lục quân Vương quốc Bỉ, ban huy chương danh dự hạng hai, ngày 11 tháng 12 năm 1917".
 
Krupp ngỡ ngàng khi nhận ra rằng: Kỵ Sĩ là một con bò có quân tịch, hơn nữa quân hàm của nó còn cao hơn cả cấp bậc Thiếu tá mà anh đang mang. Điều đó có nghĩa là anh chẳng những không có quyền bắn chết nó mà còn phải đưa nó vào trại tập trung và đối xử công bằng như với những tù binh chiến tranh khác.
 
Tướng quân Liszt sau khi nghe Krupp báo cáo về tính hình, ông đã rất tức giận mà nói lớn:"Vậy thì hãy xử lý nó một cách hợp pháp ngay trong trại tù binh. Ta không tin con bò ấy có thể an ổn ở đó mà không phạm phải bất kỳ một lỗi gì".
 

Những âm mưu chết chóc

Theo quy định quản lý của trại tù binh thuộc căn cứ Đức, nếu tù binh kháng lại mệnh lệnh một cách nghiêm trọng hoặc tìm cách chạy trốn thì có thể tiêu diệt ngay tại chỗ. Điều này đã khiến Thiếu tá Krupp nảy ra hàng loạt những âm mưu nhằm hạ gục Kỵ Sĩ 1 cách chủ quan nhất.
 
Đầu tiên, anh bắt Kỵ Sĩ kéo xe bò và chở những đống gỗ chất như núi ở trên đó, nếu nó không chịu hợp tác, các binh lính Đức sẽ sẵn sàng chọc giận nó, chờ tới khi nó phản kháng mạnh hơn thì họ có thể danh chính ngôn thuận giết chết.
 
Nằm ngoài dự đoán, Kỵ Sĩ chẳng những không nghe lời mà còn điềm nhiên kéo từng chiếc xe gỗ nặng nề, lặng lẽ đi về phía trước hết chuyến này đến chuyến khác. Chỉ đến khi Jovak lên tiếng, Krupp mới đành ngậm ngùi để Kỵ Sĩ nghỉ.
 
Âm mưu hãm hại thứ 2 tiếp tục được thực hiện ngay vào sáng hôm sau, Thiếu tá đã lên kế hoạch cho Kỵ Sĩ ra ngoài hóng gió tại một bãi cỏ rộng thênh thang. Thế nhưng đường dẫn đi tới bãi cỏ ấy lại giăng đầy mìn. Chỉ cần Kỵ Sĩ dám chạy đến bãi cỏ, nó không chỉ vi phạm vào quy định cấm chạy trốn mà cũng sẽ bị mìn nổ đến tan xương nát thịt.
 
Quả nhiên, Kỵ Sĩ nhanh chóng bị đám cỏ xanh mơn mởn ở bên ngoài hấp dẫn.
 
 
Nó chậm rãi tiến ra phía ngoài, thế nhưng khi đi tới một tẩm biển hiệu có hình đầu lâu cảnh báo về bãi mìn ở đây, nó liền dừng chân, một bước cũng không tiến thêm. Sau một hồi do dự, Kỵ Sĩ liền quay lại, bình thản trở về doanh khu.
 
Điều này khiến kế hoạch của Krupp một lần nữa thất bại. Cái tên Kỵ Sĩ được đặt cho con bò này quả thật không sai.
 
Cũng kể từ đó, anh thầm đem lòng kính nể với con bò già ấy. Trong mắt Krupp, dường như Kỵ Sĩ không chỉ là một con vật đơn thuần mà đã trở thành một người lính già với những kinh nghiệm chiến đấu lão làng.
 
Vì vậy, anh đã quyết định làm trái mệnh lệnh của Tướng quân, cho Kỵ Sĩ được hưởng đãi ngộ của một tù binh bình thường.
 

Người bạn mới của Kỵ Sĩ

 
Một tháng trôi qua, Kỵ Sĩ vẫn đang an toàn sống trong trại tù binh. Điều này khiến cho Tướng quân Liszt vô cùng tức giận. Ông cho gọi Thiếu tá Krupp tới Bộ Tư lệnh rồi bày cách hãm hại Kỵ Sĩ 1 lần nữa. Tướng quân đã sắp xếp ‘người canh phòng’ cho Kỵ Sĩ, có tên là Chó sói, một con chó thuộc giống Béc - giê đặc trưng của Đức. Liszt nói:
 
"Ta đã ký sắc lệnh trao tặng cho nó cấp bậc Thiếu tá lục quân. Từ ngày mai trở đi, nó sẽ phụ trách việc trông coi con bò ngu ngốc kia. Bất kể nó làm ra việc gì với con bò ấy, các cậu cũng không nên can thiệp. Đây là chuyện của động vật, hãy để cho động vật tự giải quyết".

Thiếu tá Krupp có thể tưởng tượng được những điều kinh khủng sắp xảy ra nhưng anh cũng không thể làm gì khác ngoài việc ngậm ngùi mang Chó sói về nhốt nó chung một chỗ với Kỵ Sĩ.
 
 
Không sai, vừa nhìn thấy con bò già, Chó Sói liền hung hăng nhào tới cắn xé vào chân sau Kỵ Sĩ, dù giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi hàm răng sắc bén của con chó.
 
Máu từ chân sau của nó chảy ra xối xả. Kỵ Sĩ liền nổi giận, trợn to hai mắt, miệng phát ra tiếng gầm trầm thấp rồi đột ngột lao tới xông vào tấm lưới sắt bên cạnh.
 
Những thanh sắc bén nhọn đâm vào thân thể nó, cũng ghim vào cơ thể của Chó Sói. Con chó đau đớn tới mức rên rỉ, buông lỏng hàm răng đang cắn vào chân sau của đối thủ.
 
Kỵ Sĩ nhân đà này húc mạnh vào Chó Sói, khiến nó ngã lăn xuống đất, thống khổ kêu gào. Con bò già nâng lên hai chân trước, chuẩn bị cho đối phương một cú chí mạng.
 
Ngay lúc ấy thì một cảnh tượng không ai có thể ngờ được đã xảy ra: Kỵ Sĩ nhìn chằm chằm vào Chó Sói, hai chân trước vốn đang thủ thế cũng từ từ hạ xuống. Nó thở hổn hển một hồi, lặng lẽ sang góc bên cạnh và nằm xuống.
 
Chó Sói khi ấy mới từ từ bò dậy, sợ hãi trốn vào một góc xa nhất có thể, không dám mon men tới gần Kỵ Sĩ thêm một lần nào nữa. Khí thế hung hăng ban đầu của nó cũng đã biến mất từ lúc nào không hay.
 
Các tù binh khi biết chuyện ai ai cũng rất mực lo lắng cho Kỵ Sĩ. Thế nhưng vào sáng sớm ngày thứ hai, mọi người đã không tin vào mắt mình khi chứng kiến cảnh tượng Chó Sói và Kỵ Sĩ đang rúc vào sưởi ấm cho nhau. Hai con vật nằm cùng một chỗ với dáng vẻ hết sức bình thản, thoải mái. Không ai có thể nhìn ra được chúng đã từng là hai kẻ địch liều chết vật lộn với nhau chỉ một ngày trước đó.
 
Kể từ đó trở đi, hai con vật ấy đã trở thành những người bạn tốt, bất kể Kỵ Sĩ đi tới nơi đâu, Chó Sói đều sẽ vui vẻ theo sau lưng nó. Khi bắt gặp bất cứ ai la mắng người bạn của mình, chú chó ấy đều sẽ tức giận mà sủa lớn để cảnh cáo đối phương.
 

Ánh mắt quyết định sự sống còn

 
Khi biết được tình hình, Tướng quân Liszt dường như không thể tin vào tai mình. Ông vội vàng chạy tới trại tập trung, bản thân lại càng thêm giận dữ khi chính mắt nhìn thấy cảnh hòa thuận giữa hai con vật.
 
Qúa tức giận, ông lập tức hạ lệnh bắt giữ Chó Sói, đưa nó tới khu quảng trường và chuẩn bị xử tử nó bằng cách treo cổ trước mắt các tù binh.
 
Khi sợi dây thừng càng lúc càng siết chặt vào cổ, Chó Sói rên rỉ lên từng hồi đau đớn. Tiếng kêu của nó khiến cho Kỵ Sĩ đang trong chuồng liều chết lao ra khỏi nơi canh giữ, trực tiếp húc ngã mấy vệ binh rồi bỏ chạy như điên về phía quảng trường.
 
Khi tới nơi, Kỵ Sĩ liền đồng loạt húc ngã cả hàng binh lính tại đó, nhanh chóng xông lên cắn nát dây thừng trên, cứu thoát bạn mình trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
 
Chứng kiến một màn kinh động này, Tướng quân Liszt càng thêm điên cuồng, ông nhanh chóng rút súng lúc ra, muốn đích thân bắn chết con bò già để trả thù mối hận bao lâu.
 
Thế nhưng vào thời khắc mà tiếng súng vang lên, Chó Sói đã nhanh chóng nhảy lên, dùng thân mình che chở cho Kỵ Sĩ.
 
 
Sau khi lãnh trọn phát đạn từ Liszt, thân thể của nó bị bao phủ bởi màu máu. Chú chó ấy chẳng hề kêu lấy một tiếng, ngã xuống đất và nhanh chóng tắt thở.
 
Tất cả mọi người có mặt ở quảng trường lúc bấy giờ hốt hoảng, kinh sợ, bốn phía huyên náo bỗng chốc trở nên yên lặng như tờ.
 
Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ có Kỵ Sĩ khẽ kêu lên những tiếng bi thương. Nó từ từ tiến về phía trước, quỳ xuống bên cạnh Chó Sói, dùng lưỡi khẽ liếm thi thể của bạn mình.
 
Tướng quân Liszt lại giơ nòng súng lên, ngắm thẳng vào đầu Kỵ Sĩ. Con bò già cũng không hề sợ hãi, bình tĩnh ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn ông.
 
Hai bên đối đầu trong khung cảnh không một tiếng động, tựa như trở về trận chiến cách đó 23 năm về trước, mặt đối mặt, mắt hướng mắt.
 
Có lẽ, tất cả mọi người xung quanh quảng trường đều sẵn sàng chứng kiến cái chết của Kỵ Sĩ trước nòng sung của Tướng quân Liszt.
Thế nhưng tới 5 phút sau, ai nấy đều ngỡ ngàng khi cánh tay cầm súng của Liszt từ từ rũ xuống.
 
Vị tướng quân ấy lẳng lặng cất khẩu súng lục vào bên hông, nói với Thiếu tá Krupp đang hốt hoảng đứng bên cạnh:
 
"Hãy an táng cho chú chó của ta theo nghi lễ dành cho một quân nhân, và hãy đối xử tử tế với con bò này".
 
Nói xong câu ấy, ông xoay người rời khỏi quảng trường trong sự im lặng và trầm tư. Mãi tới sau này, người ta mới biết được những dòng chữ mà Liszt đã ghi lại trong nhật ký của mình về ngày hôm đó:
 
"Thông qua ánh mắt của con vật ấy, ta đã thấy được ánh sáng từ Thượng đế…"
 
 
Ngày đó, sau khi chiến tranh kết thúc, rất nhiều tướng lĩnh cấp cao của Đức đều bị hành hình trong lúc dẫn độ, chỉ có Liszt nhờ vào mệnh lệnh bảo vệ tù binh năm xưa mà được nhân dân Bỉ thông cảm.
 
Ông chẳng những giữ được mạng sống ngay cả khi Đế quốc đã thất thế mà còn không bị truy tố và được an hưởng những năm tháng tuổi già trong yên bình.
 
Khi hòa bình được lập lại, Kỵ Sĩ một lần nữa nhận được huy chương danh dự của quân đội. 3 năm sau khi chiến tranh kết thúc, nó qua đời một cách thầm lặng ở thành phố Vasili.
 
Vào ngày tổ chức tang lễ cho Kỵ Sĩ, Tướng quân Liszt, Thiếu tá Krupp, Trung sĩ Jovak đều tới tham dự lễ tang để tiễn đưa người bạn, vị quân nhân già đã dạy cho họ rất nhiều bài học quý giá mãi về sau…
 

Lực lượng hải quân hùng mạnh của phát xít Đức

Xem thêm: Lạnh lùng tàn ác là thế, nhưng chỉ nhắc đến 2 thứ này Võ Tắc Thiên cũng phải 'run cầm cập'

Hồng Nhung (t/h)

Tin nổi bật cùng chuyên mục