Việc làm thiện nguyện của người đàn ông độc thân làm `cha` của 106 đứa trẻ mồ côi

Không vợ, sống độc thân nhưng ở tuổi 57, gia tài lớn nhất mà ông Nhật có là 106 "đứa con" gọi ông bằng "cha". Đó như là cái duyên của ông đến với đời vậy.
Minh Tú Minh Tú

Ông Bụt đi cưu mang những chồi non

 
Việc làm thiện nguyện đó cả huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai không ai không biết. Ông là Đinh Minh Nhật (57 tuổi, thôn 1, xã Ia H’Lốp, huyện Chư Sê, Gia Lai), sống độc thân, hơn 14 năm qua, giờ đây ông là cha của 106 đứa trẻ mồ côi.
 
Vào một buổi chiều năm 2005, khi đang đi trên  Quốc lộ 25 thấy những con qua đang sà xuống bất thường bên đường. Ông chạy đến đuổi luc quạ đi thì thấy em bé vừa lọt lòng đã chết. Ông Nhật day dứt trách bản thân, nếu đến trước 5 phút, mọi chuyện sẽ khác. Từ chuyện đó, ông nhờ những người nhặt rác, người buôn bán ở các chợ và tất cả bạn bè, nói rằng nếu thấy em nhỏ nào bị bỏ rơi hãy báo cho mình.
 
Việc làm thiện nguyện của người đàn ông độc thân làm
Ông Đinh Nhật Minh (57 tuổi)
 
2 năm sau, trong một lần đi làm ở xã Ia H’la (huyện Chư Pưh, Gia Lai) bỗng gặp cảnh người dân đang kẹp một bé sơ sinh vào giữa hai chân của người mẹ đã chết để chôn cùng, ông Nhật ngăn lại. Theo quan niệm của người dân, nếu người mẹ sinh con bị chết đi thì đứa bé phải chôn theo cùng, nếu không lớn lên sẽ thành quỷ dữ. Bất chấp bị đánh, sau 3 tiếng đồng hồ giằng co, già làng quyết định “Nếu anh muốn nuôi con qủy này thì phải mua 1 con heo to để làng cúng xin Yàng (thần linh), và phải mang nó đi xa làng”.
 
 
Lục tìm trong người con mỗi 300 ngàn đồng, ông Nhật quyết vay mượn bạn bè được 1 triệu đồng nữa mua con lợn 50kg đưa cho làng để chuộc đứa trẻ. Tuy nhiên, vất vả chưa dừng lại, em bé khát sưa mẹ, ông phải bế con đi xin khắp xóm, nơi những người mới sinh con. Thấy đứa bé đen nhẻm, nặng hơn một ký nên người ta sợ bệnh tật, khoogn dám cho bú chung, phải vắt ra chén nhỏ. Mỗi người cũng chỉ giúp được hai lần vì họ đa phần ăn uống khổ sở nên ít sữa.
 
Nhắc đến đứa con này, ông Nhật rưng rưng nước mắt: “Lên 2 tuổi lại phát hiện nó bị bệnh tim. Nhà chỉ có vài sào cà phê bán cũng không đủ tiền mổ. May sao có người giới thiệu gặp được tổ chức từ thiện ở Huế. Họ tài trợ toàn bộ, hết 42 triệu đồng. Hơn 14 năm trôi qua rồi, giờ nó nghịch lắm. Tôi đặt tên cho nó là Đinh Hồng Phúc với mong muốn hồng phúc đến với con trong tương lai”.
 
Rồi một năm sau, ông Nhật lại nghe người dân bàn tán ở xã Ia Glai (huyện Chư Prông, Gia Lai) có hai vợ chồng không may bị tai nạn chết, để lại 5 đứa con (đứa lớn 9 tuổi, bé út 2 tuổi), không ai chăm sóc. Không có xe máy, cả 5 bố con ông dắt nhau đi bộ quãng đường hơn 40km về nhà. Để có tiền trang trải, nuôi các con, ông Nhật phải lên thành phố Pleiku làm thuê trong các Bệnh viện. Ở nhà, ông giao cho 3 đứa lớn tự nấu ăn, 3 đứa nhỏ ông địu đi cùng. Sau vài năm, tích cóp mua được chiếc xe máy cà tàng, ông nhờ thợ hàn nối dài phần đuôi để chở các con. Có lần,  6 bố con chở nhau lên thành phố Pleiku thì bị công an bắt, đến khi  trình bày hoàn cảnh họ cho đi và cho thêm tiền giúp đỡ.
 
Cơ duyên làm "cha" lại đến với ông thêm lần nữa, 3 năm sau mấy đứa con nuôi chơi ở xã Ia Ko (huyện Chư Sê) thấy một đứa một đứa bé tím tái đang nằm ven đường vội chạy về báo với ông. Ra đến nơi, lật đứa trẻ lên, may thay là vẫn còn sống nhưng không có hậu môn. Ông về bán hết lợn, bò đưa con vào TP Hồ Chí Minh để giải phẫu nhưng không đủ. Thương hoàn cảnh của hai bố con, bạn bè ông Nhật giới thiệu gặp ông Trương Minh Thiêm (60 tuổi, thành phố Pleiku, Gia Lai) và ông Nhật được hỗ trợ 27 triệu đồng. Chữa trị xong hết sạch tiền về, ông còn nợ tài xế xe khách 200 nghìn đồng, một tuần sau mới trả lại được. Cậu bé ấy có tên Đinh Anh Hùng (9 tuổi), nhưng vì phải đi vệ sinh bên hông nên mọi người thường gọi là  “Thúi”.

Gia tài vô giá


Thấy việc làm của ông Nhật,  nhiều người còn tìm đến nhà mang cho ông những đứa trẻ bị bỏ rơi, nơi nào xa họ gọi điện báo. Vì thế cho nên, các con của ông ở khắp các nơi từ Gia Lai, Nha Trang, Đắc Lắc,...
 
14 năm trôi qua, trải qua bao khó khăn vất vả, đứa mới nhặt về nuôi chưa lớn thì đứa khác lại đến. Mỗi con đều có những hoàn cảnh khác nhau, điểm chung là chưa hề nhìn thây mặt bố mẹ đẻ. Trong nhà, giờ đây 106 đứa con từ 1 đến 23 tuổi là "tài sản" mà ông Nhật có được. Những đứa trẻ đều ngoan ngoãn, vâng lời và biết làm việc phụ giúp cha. Vào mỗi màu vụ, ông  Nhật dẫn đầu “đội quân” đi làm thuê. Đứa nhỏ thì chơi, đứa lớn đi háu cà phê. Những năm người dâm mất mùa, không có ai thuê ca con phải ăn chịu ngoài quán đợi đến vụ làm có tiền, mang trả lại. Bà con, hàng xóm thương tình, người thì cho gạo, người hỗ trợ sách vở,...
 
Việc làm thiện nguyện của người đàn ông độc thân làm
Các con của ông, mỗi người một hoàn cảnh thương tâm
 
Có lần, thấy ông Nhật cùng các con phải gia cố lại chuồng lợn để ở, người hàng xóm làm thợ mộc cho vay 500 triệu đồng giúp xây nhà, bảo khi nào có thì trả. Đến bây giờ, cha con ông đã trả được 300 triệu đồng.
 
“Nhiều khi hết gạo không biết ngày mai ăn gì thì buổi tối có nhà hảo tâm mang vài bao gạo đến. Như anh Thành Dư ở thành phố Pleiku thường đi vận động mọi người giúp đỡ cha con chúng tôi. Hôm qua anh Dư chở cả trăm bộ quần áo xin được từ doanh nghiệp mang xuống cho bọn trẻ để tránh rét” - Ông Nhật kể.
 
Cô giáo Trần Thị Thùy Trang (SN 1986, thị trấn Chư Sê, huyện Chư Sê) nhận dạy học miễn phsi cho con ông Nhật cũng chia sẻ:" Bác Nhật không có vợ con. Năm trước đi khám bác Nhật phát hiện một khối u ở não. Số tiền chạy chữa rất lớn, nhưng nghĩ đến việc mỗi tháng ở đây tiêu thụ hết 6 tạ gạo, bác tính toán thiệt hơn nên không đi chữa nữa. Mới đây có một bác sĩ ở TP Hồ Chí Minh nghe tin đã tài trợ 3 mũi tiêm, nhưng chưa khỏi".
 
Giờ đây, ông Nhật chỉ lo, 6 đứa nhỏ bị khuyết tật sau này không có ai lo.
 
 
Minh Tú (t/h)

Tin nổi bật cùng chuyên mục