'Xé lòng' đọc bức thư của người vợ gửi cho chồng ngoại tình còn xót xa hơn cả đơn ly hôn

Em chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày anh sẽ ngoại tình. Bởi lẽ, điều đau đớn nhất của người đàn bà là từ bỏ một người mình đã từng rất thương.
Hà Lê Hà Lê
Chồng à, đây có lẽ là lần cuối cùng có thể gọi anh một tiếng này. Kể từ khi em đặt bút ký đồng ý lá đơn ly hôn kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta, thay vì gặp mặt nói ra những điều ở trong lòng thì em quyết định dùng lá thư này để khiến bản thân đủ bình tĩnh gửi cho anh những lời sau cùng cho tình yêu đã cạn kiệt giữa chúng ta.
 
Nếu anh hỏi em rằng có cảm thấy hối hận vì đã bước vào cuộc hôn nhân của chúng ta hay không thì cho đến hôm nay em có thể bình thản nói với anh rằng "Em không hối hận". Bởi vì khi chúng ta quyết định đến với nhau, cùng nhau tạo nên cuộc hôn nhân này, em tin mỗi chúng ta đều là tự nguyện. Anh khi ấy chính là dùng tình cảm chân thành thật sự muốn ở bên em, em lúc ấy cũng là cô gái tin tưởng rằng người đàn ông ở trước mặt sẽ bảo vệ em cả đời. Có ai dám nói rằng cảm xúc khi ấy của chúng ta đều là giả dối. Có ai dám cho rằng hôn nhân cũng sẽ có thời hạn. Ai cũng mong bền lâu, ai cũng nghĩ đối phương là một nửa đi theo mình suốt nửa đoạn đường đời còn lại.
Vậy nên cũng mấy ai ngờ được thì ra người mình nghĩ là bạn đời lại có khi chỉ là bạn đường trong một đoạn tình duyên ngắn ngủi.
 
Bức thư của người vợ gửi cho chồng ngoại tình còn xót xa hơn cả một tờ đơn ly hôn
 

Chồng à, đây có lẽ là lần cuối cùng có thể gọi anh một tiếng này... (Ảnh minh họa)
 
Đột nhiên em cảm thấy thời gian thật thần kỳ, rõ ràng cái ngày anh "tán tỉnh" em của 8 năm trước khi chúng ta vẫn còn là sinh viên dường như vẫn còn đây, cái ngày mà anh trao cho em chiếc nhẫn cưới cùng lời hứa hẹn mãi mãi bảo vệ em của 3 năm trước vẫn như ngày hôm qua. Vậy mà vẫn con người ấy, vẫn đôi tay ấy bây giờ đã không còn muốn đeo chiếc nhẫn đó nữa rồi, cũng chẳng còn nhớ lời hẹn thề ngày trọng đại ấy.
 
Em chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày anh sẽ ngoại tình. Bởi lẽ, điều đau đớn nhất của người đàn bà là từ bỏ một người mình đã từng rất thương. Nhưng biết làm sao được, kẻ đã bội bạc, giữ lại cũng phiền lòng, xước tay.
 
Em chưa từng nghĩ sẽ có một ngày chúng ta gọi nhau là “người cũ”. Và em chưa từng nghĩ sẽ có một ngày chúng ta lại trở thành quá khứ của nhau. Thứ quá khứ mà em muốn chối bỏ cũng không được, giữ lại cũng chẳng xong.
 
Em vẫn nhớ như in cảm giác cái ngày mà em phát hiện trong lòng anh đã không còn có hình bóng của em nữa, nó đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi một người phụ nữ mới mẻ mà anh vừa quen biết không lâu. Chúng ta là vợ chồng mà anh qua đêm với người con gái khác. Anh có nhớ không khi đến bên nhau em đã từng nằm trong vòng tay anh thủ thỉ chúng mình lấy nhau cả hai bên gia đình đều khó khăn phải thương yêu nhau cùng nhau cố gắng anh nhé! Anh à, em nhớ mãi lời anh nói văng vẳng bên tai "không được phản bội nhau em nhé, vì anh biết em ghét nhất sự phản bội mà" vậy nhưng anh đưa một cô gái khác lên giường à mà quên phải gọi là phòng ngủ của chúng ta.
 
Sau cảm giác hụt hẫng đến mức khóc thành tiếng, em tự hỏi bản thân em đã làm không tốt ở điểm nào khiến tình yêu anh cạn dần theo năm tháng. Hay thật sự như người ta nói, thời gian có thể bào mòn tất cả, kể cả tình yêu mà không vì một nguyên nhân nào. Vậy tại sao thời gian lại chẳng bào mòn đi tình yêu mà em dành cho anh?
 
Có thể người ta sẽ nói em lụy tình, cũng có thể có người sẽ nói em yếu đuối nhưng cho đến ngày hôm nay, khi đứng ở vị trí một người bị phản bội, lòng em vẫn rất yêu anh. Từng năm tháng chúng ta ở bên nhau như một cuốn phim quay rất chậm trong ký ức của em không bỏ sót một phân đoạn nào khiến em càng đau nhói. Em phát hiện thứ khiến em không còn có thể giữ được tình yêu của anh chính là em đã đánh mất đi sự kiêu hãnh của người phụ nữ đáng có. Từ khi kết hôn, em biết cuộc sống của chúng ta đã thay đổi. Anh thay đổi và em cũng thay đổi. Chúng ta đều không còn chỉ sống cho riêng mình bởi còn có một niềm hạnh phúc mang tên gia đình cần xây đắp.
 
Anh mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, sống có trách nhiệm hơn và cũng từng trải hơn. Em đã luôn cố gắng để trở thành một người vợ và một người mẹ tốt. Nhưng rồi, một ngày, anh chợt nhận ra em không còn như xưa nữa. Em ít cười hơn, khó tính hơn, nói nhiều hơn. Em hay gắt gỏng và càu nhàu. Em phức tạp hóa mọi chuyện. Em nổi điên lên với anh. Em ghen tuông. Em giận dỗi. Nhưng anh à! Khi một người phụ nữ đã có gia đình, em biến mình thành người chỉ biết đến cơm áo gạo tiền, đặt anh làm trọng tâm mà quên đi chính mình, cũng quên mất rằng em cũng phải biết giữ chồng và là vì em đã dành quá nhiều niềm tin vào việc một người đàn ông khi đã là chồng của mình thì không thể rời đi.
 
Anh không vô tâm, chỉ là tâm anh không dành cho em nữa
 
Em từng nghĩ mình sẽ chịu được, vì em thương anh, thương con. Em từng nghĩ dù có chuyện gì xảy ra, em cũng có thể chấp nhận mà tha thứ cho anh. Nhưng em không đủ bao dung và mạnh mẽ như em nghĩ.
 
Em cũng là phụ nữ, cũng biết ghen tuông, cũng biết ích kỷ, cũng biết khóc khi thấy chồng mình ôm ấp người đàn bà khác. Và cũng cảm thấy đau như muốn chết đi khi anh tay trong tay nói cười với người khác nhưng lại cáu gắt, bực dọc với vợ.
 
Thôi thì chúng ta cứ nhẹ nhàng nói với nhau rằng coi như đã hết duyên hết nợ với nhau rồi. Ngày hôm nay chúng ta kết thúc ở đây, cũng kết thúc 8 năm thanh xuân mà chúng ta đã ở bên nhau, cùng nhau trưởng thành. Anh rồi sẽ ở bên một người mới, đừng yêu cô ấy như cách anh đã yêu em rồi anh sẽ tiếp tục làm một người phụ nữ nữa đau khổ. Em không trách anh bội tín nữa rồi vì số phận vốn đã an bài điều khó có thể tránh khỏi nên điều chúng ta phải làm chính là chấp nhận.
 
Bức thư của người vợ gửi cho chồng ngoại tình còn xót xa hơn cả một tờ đơn ly hôn

Em thật sự đã tha thứ cho anh rồi. Chúng ta hãy học cách tha thứ, chấp nhận rồi buông bỏ để nhìn về phía trước anh nhé. (Ảnh minh họa)

Em tin rồi chúng ta sẽ tốt hơn, em rồi sẽ tìm được một người khác thật sự là bạn đời được sắp xếp trong cuộc đời em. Chúng ta hãy cứ buông bỏ hết tất cả những nghi kị, những hằn học, những hiểu lầm và hối hận vì cũng chẳng thể thay đổi được gì. Dù sao cũng từng là người thân thuộc đi cùng nhau trong một đoạn đường dù ngắn hay dài vẫn có những lúc em đã thật sự hạnh phúc.
 
Đây là những điều mà em có thể nói với anh lúc này. Cuộc đời này có bao nhiêu lâu mà phải đắm chìm trong khổ ải. Em còn con và cả bản thân mình nữa. Chẳng lẽ tất cả những thứ ấy không quan trọng bằng một người đàn ông nhìn mình rơi nước mắt cũng không còn lưu tâm nữa. Đúng không anh!
 
Em biết vị trí của em trong lòng anh đã không còn quan trọng nữa. Trên đời này, không có ai là hoàn toàn vô tình vô tâm, chỉ là cái tâm của anh không còn đặt nơi em.
 
Em thật sự đã tha thứ cho anh rồi. Chúng ta hãy học cách tha thứ, chấp nhận rồi buông bỏ để nhìn về phía trước anh nhé.
 
 
Lê Hà (t/h)
 

Tin nổi bật cùng chuyên mục